Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.59 - Giáo Đa Thành Oán

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Bây giờ là lúc, chúng ta phải chấp nhận mài dũa, chấp nhận làm cho hết những tỳ vết không đáng có trong một viên ngọc. Cái đã quý rồi, nhất định phải bắt nó trở thành quý nhất.

Các bạn!

Người xưa vẫn thường nói: “Giáo đa thành oán”. Câu này có nghĩa, giáo huấn nhiều thì bị chúng ghét. Sau này, người ta đọc trại ra thành “gáo tra dài cán” (Gáo: Vật dụng múc nước ngày xưa làm bằng vỏ trái dừa. Cán: Tay cầm, phần lớn làm bằng tre, được gắn xuyên qua cái gáo để dễ múc nước...)

Xưa nay, mình vẫn thường áp dụng phương châm “gáo tra”, chứ không đặt nặng “giáo đa”. Nhưng, nếu cứ áp dụng phương châm này, suốt ngày ve vuốt nhau, chỉ biết tán thán khen ngợi cho vừa lòng mọi người, tra thêm cái cán cho nó dài một tý để mọi người hoan hỷ. Thì, biết đến bao giờ, những “viên ngọc của Phật Đạo mới có thể là những viên ngọc đẹp nhất và chiếu sáng nhất đây”.

Bây giờ là lúc, chúng ta phải chấp nhận mài dũa, chấp nhận làm cho hết những tỳ vết không đáng có trong một viên ngọc. Cái đã quý rồi, nhất định phải bắt nó trở thành quý nhất.

Viết đến đây, mình trực nhớ chưởng pháp “cách sơn đả ngưu”. Chưởng pháp này, người đứng bên này núi, phát công lực, con trâu bên kia núi, ngã cái đùng, chết queo! Chưởng lực mà đánh chết trâu, thì chẳng thứ gì còn.

Có việc tréo ngoe, đó là người học thần công, chẳng ai mong muốn dùng sở trường này để giết trâu bao giờ mà chỉ mong dùng nó để khắc chế bọn ác. Nhưng mà, ở đời nhiều khi tổ trác, công lực phát ra, bọn ác không chết, mà con trâu lại... chết... queo! Ha ha ha ha! 

31-07-2015

LÝ TỨ