Sinh Hoạt Lý Gia

Từ U Minh đến mặt trời: “Con Đã Lạc Cha 29 Năm Trời”

MB 1157 Lý Mỹ Linh 26.02.2023

GIỚI THIỆU: Lý Tuệ Huỳnh (Nguyễn Thuý Huỳnh) quê ở rừng U Minh - Cà Mau. Nhưng đường đời của Tuệ Huỳnh cũng xuất phát từ trú xứ u minh trong tâm thức. Hành trình từ U Minh đến mặt trời (chân lý) của Lý Nữ Phương Danh Lý Tuệ Huỳnh chắc chắn sẽ lan toả được cảm hứng cho nhiều huynh đệ.

Tâm Sự Huynh Đệ Số 62 
Lời đầu tiên con kính lạy Thầy kính yêu!
Xin kính chào HĐTM Lý Gia, chúc gia đình ta một năm an vui và đầy lợi lạc.
Con là Lý Tuệ Huỳnh, đệ tử 450 của Thầy!
“THẦY ƠI, SỰ ĐOÀN VIÊN NÀY NHƯ CÓ SỰ SẮP ĐẶT TRƯỚC”
Ngay khi đặt bút viết bài này, con còn nhớ như in nhân duyên cái ngày đã tạo ra một bước ngoặc lớn trong cuộc đời con. Bây giờ khi đã hiểu rõ thì con mới hiểu đó là cái ngày con được quay trở về bên ngôi nhà của con đã sống nhiều đời kiếp. Chỉ là kiếp này con đã đi chơi, và bị lạc hơn 29 năm nay, rồi mới được về lại bên cạnh người Cha, những anh em thân thương của mình…
Thầy ơi, sự đoàn viên này như là một sự sắp đặt trước. Hôm đó con đã có bao nhiêu cuộc gặp với khách hàng quen biết, nhưng cái duyên lại đến từ một người hoàn toàn xa lạ. Anh là bạn của một người anh kết nghĩa. Sau khi trao đổi công việc, anh ấy xin phép ra về vì “Anh sắp có cuộc gặp quan trọng với 1 bậc Đạo sư”. Qua anh ấy con biết, bậc đạo sư ấy là một cư sĩ tại gia nhưng qua cách nói chuyện, con thấy anh ấy rất cung kính. Điều đó khiến con tò mò và hiếu kì, nên cũng muốn đến. Có một sự thúc giục nào đó mà con nhận lời đi ngay cùng anh ấy.
Và rồi bước đến nơi trước mắt con không phải là một sư thầy, như bao sư thầy con đã được gặp, mà là một người có vẻ ngoài rất đỗi bình thường với mái tóc hoa tiêu, khuôn mặt phúc hậu, nụ cười an yên và đặc biệt là chất giọng miền Nam như con…
Lần đầu gặp Thầy, con thấy có một sự gần gũi, và một thiện cảm khó diễn tả. Con cũng được ngồi phía dưới nghe Thầy giảng, Thầy giao lưu cùng với nhiều khách mời…Và rồi lần lượt những câu trả lời đó đều thuyết phục con hết…
Sau buổi toạ đàm hôm đó thì Thầy cũng kết thúc chuyến vi hành miền Bắc. Và phút giây định mệnh đã mở ra cánh cửa cho cuộc đời mới của con, là giây phút có một anh bước tới hỏi: “Em có muốn làm học trò của Thầy không?”. Lúc sau con mới biết đó là sư huynh Lý Bất Phàm. Con đồng ý ngay và buổi lễ được diễn ra ngay lúc đó. Rồi con tiễn Thầy ra sân bay. Nhìn thấy sự chia tay đầy nước mắt của các HĐTM trong ngày hôm đó, con cũng xúc động như đang tiễn Cha của mình ra sây bay vậy, dù con bái Thầy mới được nửa tiếng. Vì lấy chồng xa nên mỗi lần Cha Mẹ ruột ra thăm, con sợ nhất là lúc phải chia tay trong nước mắt như thế!
BỊ KHỔ ĐAU CUỐN TRÔI VÀ AN VUI TRỞ LẠI
Nhưng rồi guồng quay của cuộc sống, của công việc, của phiền não chất chồng, vướng bận gia đình, con cái, nên con không học tập và tham dự bất kì một buổi học nào. Con bỏ hẳn sinh hoạt Lý Gia 1 năm, giờ nghĩ lại con mới thấy sao mình lãng phí một khoảng thời gian dài như vậy.
Trong thời gian đó, con phải trải qua một nỗi đau tột cùng, một sự mất mát lớn: Nỗi đau ái biệt ly từ sự ra đi đột ngột của người Cha kính yêu. Nhớ lại những tháng ngày còn Cha, con tự hỏi: Con người sinh ra, lớn lên, vật lộn với cuộc sống này ngần ấy năm trời rồi cuối cùng cũng phải chết, và chỉ còn lại nấm mồ lạnh đó, thế thì cuộc sống có ý nghĩa gì? Sau khi chết họ sẽ đi về đâu? Liệu người thân mình còn có thể gặp nhau kiếp sau không? Cha con bây giờ đang ở đâu?
Trong tuyệt vọng, con lại đem những câu hỏi ấy trình Thầy, và Thầy một lần nữa hoá giải những mê lầm trong con về thiên đàng, địa ngục. Hóa ra từ trước đến giờ con cứ nghĩ thiên đàng là một nơi rất đẹp, đi mây về gió, và ở đó chỉ có hạnh phúc và an vui. Còn địa ngục là nơi tối tăm và đáng sợ, nơi đau khổ không ai muốn đến. Hóa ra tất cả những thứ đó chỉ là sự biến hiện của tâm thức này, chứ không phải cõi nước vật lý ở đâu đó trong không trung hoặc dưới lòng đất sâu. Con đã hiểu thế nào về các cảnh giới của tâm thức, mỗi ngày con đều luân hồi trong các cảnh giới này, lúc vui thì như đang ở chư thiên, lúc đau khổ, điên cuồng thì như sống trong địa ngục, lúc sân si, tranh đấu thì như loài a tu la…
Từ việc được Thầy khai thị, con nhẹ nhàng đón nhận những cơn mưa giáo pháp từ Thầy và dần bớt ngu đi. Từ một người đang chiêm bao trong những giấc mơ hãi hùng, nay con thức tỉnh. Con hiểu thế nào là 3 duyên hòa hiệp, nơi cái thức can thiệp và xúi giục cái tâm xuất hiện. Chỉ khi tịch diệt được cái tâm hư dối thì bổn tâm thanh tịnh mới hiện. Vậy mà bao năm qua cái buồn, cái vui, cái khổ, sân, si cứ bị con đánh đồng là một thứ tâm không thể biến đổi. Giờ con hiểu được cuộc đời là nối tiếp của những chuỗi sự việc đến rồi đi, đủ duyên thì đến hết duyên thì đi, người thân mình cũng vậy, nên không thể cưỡng cầu và đặt hy vọng vào cái vô thường…
Từ đây, cuộc sống của con bắt đầu giảm thiểu phiền não, đau thương. Khi gặp một sự việc bất như ý, con đã không còn đau khổ và dằn xé, phiền não nhiều ngày như trước kia nữa. Con chỉ cần tỉnh giác dừng niệm mê thì nó đã tan đi một cách nhẹ nhàng trong tức khắc, vi diệu quá Thầy ạ…
SAU LẦN CHẤP MẮC LÀ MỘT CUỘC ĐỜI MỚI SINH RA
Nhưng rồi, có vài lần con lại mê và chấp vào hình tướng của ngôn ngữ. Đấy là khi nghe Thầy trao đổi với huynh đệ. Khi huynh đệ làm chưa tốt, Thầy la để họ làm tốt hơn, nhưng con không biết rằng kể cả một bậc giác ngộ có mắng, thì cái la ấy cũng vô lậu, cũng từ tâm từ bi mà ra. Đúng là bây giờ, khi thấy được trí tuệ và tấm lòng từ bi của Thầy, con mới biết hồi đó mình ngu mê lầm quá.
Con càng thấm lời thầy dạy về mê chấp của chúng sanh thông qua giáo pháp: Một người đang đi trong rừng, vô tình bị trúng tên độc, nếu là người trí sẽ chọn cách tìm ngay người chữa trị và giải độc cho mình, chứ không phải ở đó để tìm câu trả lời: Ai là người bắn mũi tên có độc đó, loại độc này là độc gì, bởi chưa trả lời được đã mất mạng.
Trước đây, con là người luôn sống trong đau khổ, phiền não, nay nhờ giáo lý của Thầy mà con người cũ được chết đi, con người mới đã sinh ra. Con không còn sống nội tâm và khép kín, cô đơn, không còn hay giận hờn vu vơ, không còn hay sân si chấp nhặt. Con chịu chia sẻ và giản đơn đi, chả xao động trước điều ai nói chưa đúng về mình. Từ nay con là Lý Tuệ Huỳnh – cái tên Thầy đã đặt cho con - một Lý Tuệ Huỳnh đang đi tới thấu suốt và có cuộc sống an vui thật sự.
Thầy ơi..! Con là một trong những HĐ trong gia đình Lý Gia được đón nhận những giá trị chân lý sáng ngời này. Sự thay đổi của con khiến bạn bè và thậm trí những người thân thiết điều nhận ra được. Giờ đây đời sống của con xoay quanh mấy câu thần chú của Thầy: “Lặng lẽ quan sát không kết luận”, “Xây dựng đời sống ít muốn biết đủ”, “Làm gì thì làm hết lòng hết dạ, nhưng không đặt tâm mong cầu vào kết quả”.
Con xin hứa với Thầy, hứa với chính mình: Cuộc hành trình kiếp này con sẽ nguyện được sống, lan toả giá trị và chân lý này đến thật nhiều người, trước là giúp chính mình sau là giúp cho mọi người, đúng như mong muốn của Thầy “Mang yêu thương và ước mơ đến những nơi xa nhất”.
Con càng vững tin, hạnh phúc khi có được sự đồng hành và trợ duyên từ người chồng của con cả trong đời và đạo. Chúng con thường nói cùng nhau: đúng là những  đều xảy ra với chúng ta trong quá khứ chính là nhân duyên để chúng ta tìm về được Thầy và gia đình Lý Gia. Chúng ta nguyện cùng nhau học tập và lan toả cho những ai hữu duyên cùng được như mình.
Cuối cùng, con kính chúc Thầy sức khoẻ, trụ thế dài lâu để chúng con được nương nhờ!
Muội chúc HĐTM luôn tin tấn và đạt được thành tựu trên con đường Giác ngộ - giải thoát - Trí Tuệ!
Con Lý Tuệ Huỳnh (MB – 450)